"Vận may khá đấy, chuẩn Mã Hà bích ngọc rồi, đẹp lắm!"
Đó là một viên bích ngọc tương đối bình thường, trên mặt có vài đốm đen, còn giữ lại khoảng một phần ba lớp vỏ đá. Do một nửa chìm dưới nước một nửa nhô lên, quanh năm được nước sông gột rửa nên lớp vỏ không bị bám bẩn, nhìn rất rõ.
"Tiểu Lý, cô đỏ thế!" Một nhân viên khác trầm trồ: "Viên ngọc này kiểu gì cũng phải đáng giá cả trăm bạc ấy nhỉ?"
"Đúng đấy đúng đấy, ngọc thạch xịn luôn!" Một người khác xuýt xoa: "Giá mà tôi nhặt được thì tốt biết mấy..."




